Vụng Trộm Thì Nên Giấu - Chương 2
04
Sáu giờ sáng, khi còn đang rửa mặt đánh răng, đã thấy tiếng mở cửa.
Tôi liếc điện thoại, là tin nhắn kèm ảnh bữa sáng do Tề Tiên Nhi gửi tới.
Cháo niêu Hồ Ký – một món đặc sản nổi tiếng ở Thanh Thành.
Chủ quán mỗi ngày chỉ bán giới hạn 500 suất.
Xem , để cô ăn món cháo , Cố Niệm Phi đã dậy từ năm giờ sáng để xếp hàng.
cháo niêu vốn là món dành riêng cho cơ mà.
Tôi còn nhớ rõ, khi quen , mỗi sáng sớm đều dậy thật sớm xếp hàng mua cháo niêu cho , thậm chí còn thay đổi món ăn ba bữa để chiều lòng .
Bất kể thích gì, dù đắt rẻ, cũng mua bằng để tặng .
Bao năm tích góp, quà chất đầy gần như kín biệt thự.
Tôi đã từng nghĩ, sẽ yêu như thế suốt đời.
Chính vì , dù bảo nghỉ việc, cũng đồng ý, còn báo với ba mẹ nhờ họ hỗ trợ công ty của Cố Niệm Phi.
cuối cùng thì …
Tôi đặt đồ ăn ngoài, ngờ còn tới thì Cố Niệm Phi đã về.
Hắn xách theo bánh bao và cháo trắng, nhưng so với cháo niêu thì rõ là kém xa một trời một vực.
Có lẽ trong lòng Cố Niệm Phi, và Tề Tiên Nhi cũng như cháo trắng với cháo niêu – một trời một vực.
Cháo trắng ăn ngán , giờ thử mùi vị của cháo niêu.
“Vợ ơi, mau ăn bánh bao , còn nóng hổi đấy!”
Tôi thản nhiên bước bàn ăn, nhưng đụng đũa.
Vì đúng lúc đó, nhận thêm một tin nhắn nữa từ Tề Tiên Nhi.
“Chị , bánh bao ngon chứ?”
“Là Niệm Phi mua cho chị đấy, mua ngay nhà tụi em, chắc bây giờ vẫn còn nóng.”
Một câu đã đánh tan bộ ảo tưởng của về Cố Niệm Phi.
Hoá , trong lòng , chỉ còn vị trí như thế.
Đã dậy sớm mua cháo cho Tề Tiên Nhi, mà chẳng buồn mua một phần cho .
Chẳng lẽ giờ đã xứng nổi với một bát cháo niêu?
Thấy vẫn đụng đũa, Cố Niệm Phi quan tâm ôm eo , hỏi nhỏ: “Vợ ơi, em thấy khó chịu ? Hay để đưa em đến bệnh viện nhé?”
Tôi khẽ lắc đầu, nhưng ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc .
Rõ ràng là đêm qua hai đó đã ngủ với .
Tự dưng thấy cổ họng buồn nôn, chạy thẳng nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Trong lòng dâng lên một linh cảm chẳng lành: “Tôi thể đã thai!”
giữ … hoặc thể… đủ can đảm buông bỏ.
Cần bệnh viện kiểm tra mới biết .
Tôi và Cố Niệm Phi vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai.
Bỗng dưng nhớ chuyện xảy hai tháng , hôm sinh nhật Trần Dã – bạn thân của – chúng dùng biện pháp.
Sau đó uống thuốc tránh thai, nhưng lúc uống thì thấy mùi thuốc lạ.
Cố Niệm Phi theo nhà tắm, nhẹ nhàng dùng tay xoa bụng , cảm giác khó chịu cũng dịu đôi chút.
Khoảnh khắc đó, dường như trở về hình ảnh của Cố Niệm Phi năm xưa.
Khi , chiều đến tận mây xanh.
Có thể học nấu nước đường đỏ, kịp lúc pha cho uống khi đau bụng.
Có thể mặc đồ chợ vài trăm nghìn, nhưng nhất định mua đồ hiệu cho .
Thà đói cũng , miễn là mua món bánh hoa quế mà thích.
“Dương Tử Quy, đã , chỉ cần em , đều sẽ mua cho em.”
“Ước mơ của em, chính là lý tưởng sống của .”
“Anh sẽ bảo vệ em cả đời, em chính là công chúa trong toà lâu đài của .”
Ngày đó, đã lời ngon tiếng ngọt của dỗ cho mụ mị.
Hắn khởi nghiệp, nhà họ Dương của liền cung cấp vốn và mặt bằng.
Công ty dự án, ba mẹ liền chia một phần dự án công ty để đưa qua hỗ trợ.
Tôi làm việc công cho ba năm trời, nhưng chẳng cổ phần chức vụ gì cả.
Mà thì suốt ngày : “Của là của em.”
“Chờ đưa công ty top 500 thế giới, sẽ sang tên hết cho em. Lúc đó Cố Niệm Phi sống dựa Dương Tử Quy em cũng cam lòng.”
Lúc còn nghĩ, là hạnh phúc nhất thế gian, bên cạnh, là cả thế giới.
Vậy mà, những lời thề hứa ngày xưa, đến một điều cũng chẳng thành hiện thực.
Tôi – Dương Tử Quy – rốt cuộc tại yêu một kẻ như ?
05
“Vợ , em khó chịu thế , để đưa em đến bệnh viện đã!”
“Được.”
Tôi gật đầu.
Cơn buồn nôn vẫn dứt, đầu óc cũng choáng váng.
Tôi miễn cưỡng chấp nhận sự quan tâm của Cố Niệm Phi, chỉ khẽ đáp một tiếng.
Chưa kịp ăn sáng, đầu càng thêm cuồng.
Hắn cởi áo khoác, đắp lên vai .
Tôi cảm thấy dày cồn cào, vội thúc : “Niệm Phi, ngay !”
lúc đó, nhạc chuông quen thuộc vang lên – điện thoại của .
Cố Niệm Phi khựng .
Cùng lúc đó, nhận tin nhắn từ Tề Tiên Nhi.
“Dương Tử Quy, hôm nay đừng hòng giữ cho riêng mày, sẽ bệnh viện với tao làm kiểm tra thai.”
Tôi dừng bước, Cố Niệm Phi, thấy rõ sự do dự lướt qua mặt .
Hắn vẫn luôn giỏi che giấu cảm xúc, nhưng dù chỉ thoáng qua cũng thấy.
“Nghe máy ! Chuông reo nãy giờ đấy!”
Hắn đầy yêu thương, giọng vẫn bình thản:
“Chỉ là cuộc gọi rác thôi, cần bận tâm.”
“Giờ điều quan trọng nhất của là đưa em đến bệnh viện. Anh yêu em, vì em thể từ bỏ tất cả.”
Đã bao lần những lời như thế làm cho mềm lòng.
Hắn từng là công chúa, là kỵ sĩ, sẽ che chở suốt đời.
Một đời một , mãi mãi bên .
giờ thì ?
Hắn định cưới hai phụ nữ cùng lúc, còn – đã giấy đăng ký kết hôn – lừa như một con ngốc.
“Nghe máy , chuông reo liên tục, lái xe thế cũng yên tâm nổi.”
Thấy cứng rắn, cố nữa, ôm lấy eo , hôn lên môi : “Vợ , em cửa đợi , xong cuộc gọi lái xe qua ngay.”
Tôi gật đầu, xoay rời .
Ra đến cửa, bắt ngay một chiếc taxi.
“Chú ơi, làm ơn chạy nhanh nhất thể, đưa cháu đến bệnh viện.”
Thấy rút một tờ 100, ánh mắt tài xế sáng rỡ.
“Được ! Cô vững nhé!”
Quãng đường bình thường mất hai mươi phút, hôm nay tài xế chỉ mất tới mười lăm phút.
Tôi đăng ký, xét nghiệm, làm đủ quy trình – hết hai tiếng đồng hồ.
Trong thời gian đó, Cố Niệm Phi gọi điện công ty việc, sẽ cho trợ lý tới chăm .
Tôi từ chối và gọi cho bạn thân nhất – Tần Như Yên.
Vừa thấy mặt mày tái nhợt, Như Yên lập tức nổi giận, định chạy tới công ty để tính sổ.
“Dương Tử Quy, tao đã , đàn ông đều là lũ cặn bã, trông cậy gì hết!”
Tôi nắm lấy tay Như Yên, nghẹn ngào siết chặt, nước mắt lã chã tuôn rơi.
“Như Yên, là tao sai !”
“Biết biết mặt biết lòng… bao nhiêu năm nay tao những lời ngọt ngào của Cố Niệm Phi làm mờ mắt, cái gì cũng theo .”
“ cuối cùng thì ? Vì bạn gái cũ, lần nữa vứt bỏ tao.”
Như Yên vuốt lưng , một tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho , trong mắt tràn đầy xót xa, giọng quả quyết: “Vậy giờ mày định làm gì? Chỉ còn đầy một tháng nữa là cưới đấy!”
Tôi làm đây?
Giả vờ biết gì, chấp nhận chia sẻ với Tề Tiên Nhi?
Hay là vạch trần chuyện bẩn thỉu của họ, ép hai đó chia tay?
Hay là… chủ động chia tay ?
khi kết quả xét nghiệm tay, kết luận đã mang thai hai tháng…
Chuyện nghĩa là hôm sinh nhật Trần Dã – bạn thân – lần đó cố tình dùng biện pháp.
Sau đó đưa thuốc tránh thai… vị lạ như thế, thì là thuốc giả.
Tất cả là cố tình.
Hắn trói chặt bằng đứa trẻ .
“Như Yên… mày xem… từng yêu tao như thế, thể phản bội tao?”
06
Câu hỏi của khiến Tần Như Yên biết trả lời thế nào.
Cô từng mơ hồ Cố Niệm Phi bên ngoài, cũng từng điều tra, nhưng Cố Niệm Phi quá giảo hoạt, ba hang ổ như thỏ, dấu vết xóa sạch.
Huống hồ Dương Tử Quy yêu đến thế, nên giữa chừng Như Yên đành dừng .
giờ chính cũng đã nhận , Như Yên cần giấu nữa, hết những gì cô biết.
“Quả nhiên, năm đó hai họ chia tay chỉ là diễn kịch cho xem, mục đích là mượn tay nhà họ Dương để phát triển công ty.”
Nghĩ đến đây, lòng chợt nhẹ nhõm hơn hẳn.
Một kẻ giỏi tính toán như , thể là đối thủ?
Giờ điều đối mặt là: ly hôn thế nào?
Thiệp cưới đã phát cả , biết ăn với họ hàng bạn bè, làm giữ thể diện cho nhà họ Dương?
Chưa kịp nghĩ xong, Như Yên kéo tay , chỉ về phía hai từ khoa sản, nghi hoặc hỏi:
“Tử Quy, hình như tao thấy Cố Niệm Phi và Tề Tiên Nhi kìa? Nhìn giống lắm!”
Tôi theo hướng tay cô , chỉ một cái liếc mắt đã nhận – đúng là Cố Niệm Phi và bạn gái cũ của – Tề Tiên Nhi.
Ánh mắt dần tối sầm .
Hắn một lần nữa lừa dối .
Miệng thì bận việc công ty, mà đúng như lời Tề Tiên Nhi – đưa cô khám thai, còn vứt bỏ vợ cho trợ lý.
Qua lưng , thấy Tề Tiên Nhi e thẹn dựa lòng , còn thì như con gà mẹ, ôm chặt lấy cô rời.
Gặp ánh mắt , Tề Tiên Nhi mỉm khiêu khích, còn cố ý giơ bản kết quả khám thai lên vẫy vẫy.
Chỉ tiếc cách quá xa, rõ.
Như Yên tức đến đỏ cả mắt, nghiến răng nghiến lợi định xông tới xử đôi cẩu nam nữ , nhưng kéo chặt eo cô , ghé sát tai thì thầm chỉ đủ hai :
“Như Yên, đừng nóng, lúc vạch mặt . Đợi đến ngày cưới, tao sẽ cho bọn họ một món quà thật lớn.”
“Mày định làm gì ?”
“Lúc đó mày sẽ biết.”
Ra tới cửa, cố tình chờ Cố Niệm Phi.
Tôi quá hiểu .
Chỉ cần một ánh mắt, đã nhận .
Vừa thấy , lập tức tỉnh táo , nhanh chóng bước về phía .
“Vợ ơi…”