Vụng Trộm Thì Nên Giấu - Chương 3
Tôi đầu .
“Niệm Phi, ở đây? Anh là đang ở công ty , tới bệnh viện?”
Cố Niệm Phi sững , nhanh chóng kéo tay , giải thích chớp mắt: “À, là khách hàng nữ mang thai thấy khỏe, lo quá nên chở cô khám thôi.”
Nhìn dối một cách trơn tru, hiểu thấy… giải thoát.
“Vậy cứ với khách hàng , em nhờ Như Yên đưa em về.”
Cố Niệm Phi như gì đó, cuối cùng chỉ Như Yên thật sâu, dặn dò: “Cảm ơn chị Như Yên đã chăm sóc vợ em, hôm nào em mời chị ăn một bữa lớn, chị chọn món, em thanh toán.”
Như Yên thèm để tâm.
Tôi liếc cô , cô nàng miễn cưỡng mở miệng: “Nhớ đấy nhé, ăn tôm hùm Úc, cua hoàng đế, bào ngư, cá ngừ vây xanh…”
Tôi sang mặt Cố Niệm Phi, theo từng món Như Yên , sắc mặt từ đỏ au chuyển sang đen sì.
Tôi mặt , nữa.
Cuối cùng, vẫn nghiến răng gật đầu.
“Không vấn đề. Chăm sóc vợ là chuyện quan trọng nhất. Tôi còn chút chuyện với khách hàng, xin phép .”
Cố Niệm Phi , và Như Yên ôm nắc nẻ.
Như Yên bất ngờ hỏi: “Tử Quy, mày là còn đau lòng chứ?”
Tôi lắc đầu, đẩy tay cô : “Tất nhiên là ! Với loại đàn ông rác rưởi , chém cho một nhát thật sâu mới đáng!”
“Tao cố tình chờ là để khiến bọn họ chột . Không thể để tao là duy nhất tổn thương. Những ngày tới, sống trong lo sợ.”
Như Yên giơ ngón cái lên: “Ác đấy, nhưng tao thích!”
Nói xong cô nàng kiềm chế nổi, cắn một phát luôn.
07
Tôi hẹn lịch phá thai ba ngày ở một bệnh viện khác.
Về đến biệt thự, bắt đầu thu dọn tất cả những món quà mà Cố Niệm Phi đã tặng suốt những năm qua.
Thật , tất cả đều ghi trong một cuốn sổ.
Ghi rõ từng ngày, từng món quà, từng chuyện xảy gắn với nó.
Tôi lật từng trang, từ đầu đến cuối, tim đau nhói, nước mắt dâng lên nhưng cố để rơi.
“Ngày 15 tháng 4, sinh nhật , Cố Niệm Phi tặng một bức ảnh chữ ký của Ảnh Bảo – giấc mơ theo đuổi thần tượng của chắp cánh.”
“Ngày 1 tháng 5, kỷ niệm một năm yêu , tặng một chiếc nhẫn, rằng chúng là một đời một , mãi mãi chia xa.”
“Ngày 1 tháng 6, Tết Thiếu nhi, tặng một con búp bê công chúa, rằng là công chúa của , cả đời sẽ bảo vệ .”
Tôi tự tay chứng kiến tình yêu của chúng , từng món quà đều đặt ngay ngắn ở vị trí thuộc về nó.
Mấy năm yêu , luôn ở bên .
Tôi hiểu cho , cũng sẵn lòng dốc sức giúp .
giờ, khi quanh căn biệt thự ngập trong túi xách, trang sức và quà cáp, trong mắt chỉ còn là cảnh “vật đổi, thay”.
Người mà Như Yên liên hệ để thu mua đồ tới nhanh, nhưng sắc mặt đó càng lúc càng khó coi khiến linh cảm chuyện.
Quả nhiên, đó đặt món đồ cuối cùng xuống nghiêm mặt : “Cô Dương, cô Tần, ngoài vài món nữ trang bằng vàng, những món còn đều là hàng nhái…”
Tất cả đều là giả?
Không trách tại từng hóa đơn chính hãng.
Lúc , Cố Niệm Phi còn : “Vợ , giữ hóa đơn làm gì, mua cho dùng, định bán ? Mấy thứ đó chỉ thuộc về em thôi.”
Tôi nổi những lời tiếp theo.
Trong đầu chỉ quanh quẩn bốn chữ: tất cả đều giả.
Không kiềm nữa, lao tới tủ áo, giật mạnh chiếc váy cưới đang treo, xé toạc thành từng mảnh, ném đầy khắp phòng ngủ.
Tần Như Yên thở dài, lấy 500 tệ đưa cho thu mua coi như tiền chạy việc, tiễn họ rời khỏi biệt thự.
Tôi dựa lưng tường, thân trượt xuống, bệt sàn trong sự hoang mang.
“Dương Tử Quy, trải qua những chuyện chắc đã là điều tệ.”
“Ít nhất, mày đã rõ một con , thấy lòng , con đường về mới dễ hơn.”
Nghe thấy giọng Như Yên, ôm chầm lấy cô bật nức nở.
Cố Niệm Phi còn nữa…
Tôi chỉ còn một Như Yên.
Căn biệt thự rộng lớn, ngoài nó là thật, còn tất cả đều là giả.
Tôi quyết định thu dọn hành lý về nhà mẹ ở vài hôm.
Gọi cho mẹ, bà nửa tiếng quản gia Dư sẽ tới đón.
Không ngờ đúng lúc đó, dì Hà dẫn Cố Niệm Phi bước nhà.
Ánh mắt dừng chiếc váy cưới rách nát sàn, đến vali hành lý trong tay , lông mày lập tức nhíu chặt.
“Vợ , em xách vali làm gì thế?”
Hắn vốn đang ở bên Tề Tiên Nhi, nhưng dì Hà gọi điện vợ đang bán sạch quà tặng, liền bỏ mặc Tề Tiên Nhi, chạy về như bay.
“Về nhà vài ngày.” Tôi lạnh nhạt đáp.
“Vợ , đã! Anh luôn nghĩ em coi trọng vật chất, những thứ đó chỉ là chút tâm ý của thôi.”
“Công ty đang thời kỳ phát triển, xung quanh sói hổ rình rập nên mới gây hiểu lầm thế …”
“Em còn nhớ , từng , chờ công ty lên sàn, sẽ tặng bộ cho em?”
“Những thứ hàng nhái đó, sẽ đổi bằng đồ thật. Mỗi món, tặng em mười cái, ?”
Hắn , dán mắt mặt rời.
Tôi lạnh lùng cắt ngang:
“Cố Niệm Phi, biết ?”
“Giống như , vốn ham vật chất. Tôi cũng hề ghét việc mua đồ nhái tặng .”
“ điều ghét nhất chính là khác lừa gạt – đặc biệt là tin tưởng nhất.”
“Cố Niệm Phi, nghĩ chúng cần bình tĩnh . Mấy ngày tới, đừng đến tìm nữa.”
Cố Niệm Phi như nghẹt thở, bỗng quỳ rạp xuống đất, hai tay níu chặt lấy ống quần , cầu xin: “Tử Quy, xin em, sai … đừng rời xa , ?”
Tần Như Yên lập tức đá bay tay , hừ lạnh: “Đàn ông ba lòng hai như , xứng với Dương Tử Quy nhà bọn .”
lúc đó, quản gia Dư tới nơi.
Tôi đưa vali cho ông, nắm tay Tần Như Yên, đầu mà rời .
Sau lưng vang lên tiếng gào thảm thiết của Cố Niệm Phi: “Tử Quy, đáng chết!”
“Tử Quy, xin em, !”
08
Biệt thự nhà họ Dương.
Mẹ thoải mái ghế sofa, tay chỉ huy rót nước, cắt trái cây.
“Mẹ ơi! Mẹ còn nhớ con là con gái ruột của mẹ đấy? Có ai bắt con gái mới về nhà mẹ đẻ ngày đầu mà hành như mẹ ?”
Thế mà mẹ vẫn điềm nhiên, tay còn đưa miếng dâu tây lên miệng, ung dung : “Sao? Tao nuôi mày hơn hai mươi năm, chăm mày suốt hai chục năm trời, giờ bảo làm tí việc nhỏ đã kêu ca ?”
“Không thích ở thì để quản gia Dư đưa mày về nhà họ Cố.”
Tôi vội vàng chạy tới, xoa vai nhận : “Con sai mẹ ơi! Con hứa nữa, ở nhà với mẹ ?”
Nghe , mẹ đẩy , ánh mắt nghi ngờ: “Có mày gây họa bên ngoài ? Hay là thằng Cố Niệm Phi bắt nạt mày?”
Không biết từ khi nào, nước mắt đã trào .
Quả nhiên, dù miệng thì lạnh lùng, nhưng thật sự lo cho nhất vẫn là ba mẹ.
chuyện ly hôn với Cố Niệm Phi, thật sự… mở miệng nổi.
Ngày đó, chính là kiên quyết ở bên , mặc ba mẹ phản đối, năn nỉ cầu xin mãi họ mới chịu nhượng bộ.
Sau đó, cũng vì nể mặt , nhà họ Dương mới chịu giúp đỡ công ty của Cố Niệm Phi.
Mẹ nhận , lập tức nắm lấy tay , gặng hỏi: “Tử Quy, thật cho mẹ biết, mày với thằng Niệm Phi chuyện gì đúng ?”
Tôi còn đang do dự thì bà lập tức sang Như Yên, giọng sắc lẹm: “Như Yên, mày .”
“Dự án nhà họ Tần các dựa dẫm gần hết nhà họ Dương, con mà dám giấu nửa câu, thì cứ chờ công ty nhà dì thôn tính .”
Tần Như Yên một cái, nhưng chỉ cân nhắc vài giây, liền dứt khoát… bán sạch trơn.
“Dì Dương, dì đoán đúng . Tử Quy và Cố Niệm Phi… đúng là vấn đề thật.”
Sắc mặt mẹ dần trở nên lạnh lẽo, ánh mắt ngừng đảo qua giữa và Như Yên.
Như Yên tiếp lời: “Nói chính xác thì là Cố Niệm Phi ngoại tình. Hắn vẫn dây dưa dứt với bạn gái cũ. Cô còn thai, chính và Tử Quy bắt gặp họ ở bệnh viện…”
“Như Yên?!” Tôi vội ngăn .
Nếu cứ để cô tiếp, sợ là đến cả chuyện mơ xuân của cũng lôi luôn mất.
“Tử Quy, đừng chen .”
Như Yên đang hăng, một tay đẩy , tiếp tục kể.
Mẹ thuận tay đưa một ly nước trái cây tươi, Như Yên thèm ngẩng đầu, uống một cạn sạch.
“Cái tên cặn bã đó đáng chết thật! Nên Tử Quy định tặng cho một món quà lớn ngày cưới…”
“Hay! Hay! Hay lắm!” Mẹ ngạc nhiên liếc một cái, kéo tay Như Yên , bắt đầu bàn bạc chi tiết kế hoạch.
Mắt Như Yên sáng rực như , thầm nghĩ: Chiêu của Dì Dương thật sự quá cao tay, chỉ khiến Cố Niệm Phi bẽ mặt, mà khi còn làm công ty sụp luôn.
“Dì ơi! Cho phép con gọi dì là mẹ nuôi nhé! Dì đúng là trong mộng của con, lẽ con với Tử Quy nên tìm đến dì từ sớm!”
“Con gái nuôi , mẹ nuôi cũng thích con, ngốc nghếch như ai , bắt nạt mà chẳng biết tìm ba mẹ giúp gì cả.”
Tôi cúi gằm mặt, lặng lẽ bưng đĩa trái cây cùng hai ly nước ép tới.
Vừa định thì mẹ gọi : “Con gái, con thật sự định bỏ đứa nhỏ ?”
Tôi trả lời, chỉ gật đầu nhẹ.
Đứa trẻ … nếu sinh , với nó thế nào?
Nói rằng con cha?
Hay với nó rằng cha con đã phản bội mẹ?
Dù thế nào, cũng là bất công với một sinh linh kịp chào đời.
Con … là mẹ với con.
Mỗi ngày mẹ sẽ cầu nguyện cho con.
Kiếp … xin đừng tìm về bên mẹ nữa.