Xuân Về Chốn Cũ - Chương 11
Còn những thứ như nghèo đói, cách, nợ nần, gia đình… từng thứ một đều là nguyên nhân.
Chúng giống như những lỗ hổng đáy một con thuyền gỗ nhỏ.
Đến một ngày nào đó, thuyền sẽ chìm, lao thẳng xuống đáy biển, và cuộc đời lẽ sẽ sụp đổ, thể nào trở như xưa.
“Cố Tùng, biết em từng chứng kiến hai yêu nhiều nhất là ai ?”
“Chắc ngờ , đó chính là chị gái và rể em.”
Chị là con cả trong nhà, hơn đúng mười hai tuổi.
Chị khiếm khuyết bẩm sinh, một bên chân chỉ một đoạn, cha mẹ ruột thì suốt ngày bóc lột mà chẳng bao giờ đưa chị viện.
Mãi đến khi mười bảy tuổi, chị gặp Trần Mậu.
Anh vốn là một tên lưu manh đầu đường xó chợ, nhưng từ cái đầu tiên đã say mê chị . Sau đó bỏ cuộc sống lang bạt, xưởng vác hàng thuê, vác suốt nửa năm trời để mua cho chị đôi chân giả đầu tiên.
Ngày nào cũng dậy thật sớm, nấu ba bữa cơm sẵn sàng để trong nồi cho chị, làm. Một bao xi măng nặng cả trăm ký, mỗi ngày vác cả ngàn chuyến, một chuyến hai hào, một tháng kiếm sáu, bảy nghìn tệ — thiếu một đồng, đưa hết cho chị .
Đêm nào mười giờ mới về, đường luôn mua một hộp sữa tươi cho chị. Chị thì ngoài hiên làm thủ công đợi về. Về đến nhà, hâm sữa, rửa chân, sấy tóc cho chị; chị thì đấm lưng bóp vai cho … Từ khi sáu tuổi đến mười sáu tuổi, mười năm như một.
Khi từng thích ai, nhưng trong đầu , hình mẫu tình yêu nhất thế gian… chính là như .
Mười năm , Trần Mậu vì vác hàng quá sức nên mắc đủ thứ bệnh, ông chủ tham lam sa thải. Hai quyết định lấy số tiền năm mươi nghìn tích cóp suốt mười năm để làm ăn.
Không ngờ…
Anh tin nhầm . Năm mươi nghìn mất sạch.
Khi biết tiền thể đòi , sụp đổ .
Một số tiền mà với vài chẳng đủ mua đồng hồ, thể thay đổi cả đời của một bình thường.
Anh chịu ngoài nữa, cũng chẳng buồn chuyện, suốt ngày lì giường. Tôi và chị mà thêm một câu thôi, liền nổi cáu gào thét.
Chị gì. Vẫn làm đồ ăn sáng lo toan trong nhà, chờ vực dậy.
Và cứ thế, tám năm.
Năm thứ ba, cuối cùng cũng khỏi cửa — nhưng là để bước sòng bạc.
Những kẻ cho vay ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đến đập phá nhà cửa biết bao nhiêu lần. Có lúc hối hận, quỳ mặt chị, tự tát , nhưng lần nào cũng tái phạm.
Suốt tám năm, chị vẫn chờ đầu… nhưng đến tận lúc lìa đời, cũng đợi nữa.
Em biết, trong lòng họ từng hối hận . nếu là em, em thà rằng… từng gặp .
Nếu cuối cùng mất , thì em thà rằng từng bắt đầu.
Bên ngoài cửa kính, pháo hoa đột ngột rực sáng. Dưới lầu, đồng thanh hô to chúc mừng năm mới.
Giao thừa .
Năm mới đến .
Bỗng ngón tay của Cố Tùng dịu dàng lướt qua khóe mắt .
Tôi ngẩn , ngước lên.
Khi biết Cố Tùng thích khi nghiệp cấp ba, điều cảm nhận nhiều hơn là bối rối, nghĩ chỉ là nhất thời rung động.
Khi gần đây Cố Tùng rằng vẫn thích , vẫn còn mơ hồ, dám tin thật.
giờ phút , lẽ là do ấm đầu ngón tay quá chân thật, ánh mắt quá đỗi nghiêm túc.
Tôi cuối cùng đã cảm nhận sự tồn tại của tình cảm .
Tựa như thiếu niên mười năm bước xuống từ đài cao, từng bước, từng bước về phía .
“An Niệm, là của , là cho em đủ cảm giác an .
“Anh cứ mải lo cho suy nghĩ của , mà quên mất em cũng nỗi lo riêng.”
Anh cúi đầu , giọng nhẹ như cơn gió lướt qua mặt hồ.
“Không , An Niệm, chúng cứ từ từ.
“Chỉ cần em ghét … là .”
31.
Mùng Sáu Tết, Cố Tùng lái xe chở và Nhiên Nhiên đến dự hôn lễ của bác sĩ Tần.
Chú rể là trai cùng mẹ khác cha của bác sĩ Tần. Hai rõ ràng luôn yêu , nhưng trải qua ít trắc trở, mãi đến giờ mới thể ở bên .
Bác sĩ Triệu Tết về quê xem mắt, gặp một cô gái hợp ý, cả hai đều cảm tình, tiến triển nhanh đến mức… giờ đã thành một đôi.
Anh dắt tay bạn gái đến khoe khoang ngay mặt Cố Tùng: “Không ngờ , sư đúng là sư , chuyện thoát ế vẫn nhanh hơn nhé!”
Cố Tùng hừ một tiếng: “Cậu lo mà dắt tay cho đàng hoàng, đừng se duyên bậy bạ nữa là .”
Bác sĩ Triệu lập tức yếu thế: “Mẹ của Nhiên Nhiên , … đúng là thích gán ghép lung tung, mấy lời từng , chị nhất định đừng để bụng.”
Anh lí nhí lẩm bẩm: “May mà còn kịp sửa sai, thì tội nặng lắm…”
Trên đường về khu chung cư, xe còn kịp rẽ bãi đậu ngầm thì bất ngờ một lao thẳng mũi xe.
Phanh gấp xong, và Cố Tùng vẫn hồn, mắt đàn ông cách đầu xe tới một mét — Trần Mậu.
“Anh cần mạng nữa ?!”
Bốn năm trong tù khiến Trần Mậu trông già sọm nhiều, má và mí mắt hóp sâu, con ngươi vì thế càng lồi hẳn ngoài.
“Con của và A Như, trả con cho ! Trả con cho và A Như!”
Hắn cứ lặp lặp câu đó, như phát điên, màng gì hết mà lao về phía cửa xe.
Cố Tùng lập tức chặn , sang hỏi xử lý thế nào.
Tôi chỉ nghĩ đến dáng vẻ của chị gái — đã chờ đợi suốt tám năm để ánh mắt dần lụi tắt trong tuyệt vọng — là thể nào tha thứ cho .
Nhất là lúc cuối cùng, khi chị đang giành giật sự sống trong phòng mổ, vẫn còn đang ở bàn bạc!
Nếu khi đó về thăm chị đúng kỳ nghỉ đông, khi đến ký tên phẫu thuật cuối cùng chị cũng .
“Tôi sẽ giao đứa trẻ cho .
“Di nguyện cuối cùng của chị là để con bé cho nuôi, từ nay về bất kỳ quan hệ nào với nữa.”
lúc đó, bảo vệ khu chung cư để ý thấy sự việc bên .
Họ lập tức đưa Trần Mậu rời khỏi, cam đoan sẽ để chuyện tương tự xảy thêm lần nào nữa.
May mà cửa kính xe cách âm , Nhiên Nhiên trong thấy gì cả.
32.
Lần nữa gặp Lục Phỉ Chi, là một tuần đó — cũng chính là ngày phiên tòa ly hôn phúc thẩm.
Tôi xuống lầu đổ rác, thì thấy đang tựa gốc cây cách đó chừng mười mét, hút thuốc.
Cả toát lên vẻ uể oải, ánh mắt qua kẻ lạnh nhạt đến mức xa cách, chẳng giống chút nào với hình tượng của .
lẽ… đây mới là con thật của Lục Phỉ Chi.
Thấy , vẫn yên, giơ giơ xấp giấy cuộn trong tay một cách tùy ý.
“Giấy ly hôn, ?”
Tôi bước gần.
“Anh đồng ý ly hôn ?”
Lục Phỉ Chi rút tay về, dụi tắt điếu thuốc, đáp đúng trọng tâm:
“Các đều biết đúng ? Chuyện hồi nghiệp cấp ba .”
Dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu của chắc chắn như đang khẳng định.
“Chắc em gặp bố mẹ của Cố Tùng chứ?
“Mấy hôm mẹ của Lục Tư Đình đến nhà họ Cố, định nhét lên giường Cố Tùng.
“Bố mẹ Cố Tùng thẳng là con trai họ đã thích, còn đưa ảnh em , bảo rằng Cố Tùng đã chọn, cũng chính là cả nhà Cố chọn.”
Hắn bình thản, xen chút buồn bã.
“Bố mẹ thấu tình đạt lý thật đấy.
“Nếu là nhà họ Lục… nếu là ba mẹ … chuyện đó thể xảy .
“Tôi đạp lên tất cả trong nhà , mới thể danh chính ngôn thuận đưa em về nhà.”
Tôi đáp , cũng biết nên gì.
Hắn cũng để tâm, lẩm bẩm tiếp:
“Cố Tùng tay độc thật, vì tìm đến em, xem như chém mất một cánh tay của nhà họ Lục.”
“Tôi từng nghĩ chỉ là tên mọt sách suốt ngày vùi đầu nghiên cứu, chẳng hiểu gì về chuyện đời.”
Hắn khẩy.
“À đúng , đêm giao thừa tới đây.
“ biết em gặp , nên chỉ xa xa.
“Tôi thấy Cố Tùng chạy về, thấy hai cùng đón Tết, cùng bên cửa sổ ngắm pháo hoa…”
“Tôi dốc hết mưu tính, từ thủ đoạn, vật lộn tám năm… cuối cùng vẫn thua .”
Lục Phỉ Chi giơ tay lên nửa chừng, chợt nhớ điếu thuốc đã tắt từ lâu, uể oải thả tay xuống.
“Câu cuối cùng.
“Nếu năm đó, câu đó… thì dù em gặp Cố Tùng, cũng sẽ rời bỏ , đúng ?
“Tôi nên tin em mới đúng. Em sống tình cảm, giữ lời hứa, chắc chắn sẽ bỏ rơi … nhưng quá sợ mất em…”
“Không nếu.”
Tôi bình tĩnh ngắt lời .
Nếu câu , phát hiện tất cả những điều , thật sự sẽ chẳng biết gì mãi mãi.
Tôi từng sẽ chịu trách nhiệm cả đời, thì chắc chắn sẽ làm .
… giờ đây điều đó đã còn ý nghĩa nữa .
Dù là tình thật giả dối, thì giữa chúng — từ đầu đến cuối — chỉ là lừa gạt và dối trá.
“Lục Phỉ Chi, chúng nên chia tay trong êm .”
Bỏ qua chuyện tình cảm, dù thế nào, Lục Phỉ Chi cũng từng giúp đỡ và Nhiên Nhiên.
Nếu bằng lòng chủ động ly hôn, cũng ngày mai tòa làm mọi chuyện rối ren.
Lục Phỉ Chi vẫn cúi đầu.
Rất lâu , mới nhẹ giọng đáp một tiếng:
“Được.”