Xuyên Sách Tấu Hề - Chương 1
1.
Tôi là một sinh viên y khoa, chính xác hơn là một sinh viên y khoa xuyên sách.
Trong cuốn tiểu thuyết đầy mùi hương sến súa , là cháu gái ruột Hoàng Thái Hậu yêu thương nhất, là ruột thịt của Hoàng đế đương triều. Đừng danh phận cao quý mà lầm tưởng, thực chất chỉ là một nữ phụ thảm hại dùng để hiến tế cho tình yêu của nữ chính.
Nữ chính là Triệu Nguyệt Nhi, đích nữ phủ Tể tướng, cũng là mà Hoàng đế – ca ca của một lòng cưới.
Còn phu quân của là Cố Hoài An, con trai trưởng của phủ tướng quân, cũng là thanh mai trúc mã và con chó trung thành nhất của Triệu Nguyệt Nhi. Vì nàng thể làm hoàng hậu mà vướng bận, sẵn sàng đối xử với dịu dàng chu đáo, để nàng lầm tưởng đã trong lòng và yên tâm chờ gả.
Thế nhưng, ngay trong đêm thành thân, Cố Hoài An liền tháo xuống lớp ngụy trang dịu dàng, với :
“Vinh hoa phú quý, địa vị chính thất đều thể cho nàng, chỉ duy nhất tình yêu là thể. Nếu nàng tức giận, giết cũng .”
Tôi xuyên đúng thời điểm . Sau khi nhanh chóng tiêu hóa cốt truyện, con dao găm trong tay mà đưa qua.
Không chút do dự, đâm thẳng .
Cú đâm đầu tiên khiến Cố Hoài An đau đến ngây :
“Ngươi!”
“Đừng vội!” Tôi nhếch môi, khi truyện, đã sớm đâm ngươi như !
Phập phập phập phập!
Mười hai nhát liên tục, nhát nào cũng xuyên qua thịt, thấy máu nhưng chí mạng!
Là một sinh viên y khoa, nếu giết ngươi thì xem như học hành thất bại!
Tôi rút dao .
“Rầm!”
Cửa phòng đẩy tung, Triệu Nguyệt Nhi kinh hoàng chạy :
“Cái… cái gì! Công chúa giết Thiếu tướng quân !”
Tôi sải bước đến mặt nàng , dốc lực đẩy nàng ngã về phía Cố Hoài An.
Triệu Nguyệt Nhi ngờ tay, cơ thể mất thăng bằng ngã sấp lên Cố Hoài An.
Tôi thuận thế nhét con dao găm tay nàng , đồng thời hét to hơn nàng một bậc:
“Người , cứu mạng! Triệu tiểu thư giết bổn công chúa!”
Cung nữ và thị vệ của tức tốc xông , một đám trực tiếp đè nàng xuống đất.
Tôi nhớ rõ kết cục của vị công chúa đáng thương : một thời gian dài sống chung, Cố Hoài An cuối cùng cũng cảm động, sống yên với nàng . đúng lúc đó, Triệu Nguyệt Nhi – kẻ trà xanh – chạy đến, ngoài miệng thì chúc phúc thật lòng, nhưng mặt Cố Hoài An tỏ vẻ đáng thương như bắt nạt.
Cuối cùng, Cố Hoài An tức giận đánh công chúa.
Công chúa đau lòng tuyệt vọng, treo cổ tự vẫn!
Giờ đây, tiếp quản thân thể , nợ nần ân oán, tất nhiên tính cho rõ ràng.
Người nhà họ Cố và khách khứa cũng đồng loạt xông .
Ca ca hoàng đế của thấy Triệu Nguyệt Nhi đè đất, thân đầy máu, sắc mặt lập tức âm trầm:
“To gan!”
Tôi lập tức nhào lòng :
“Hoàng , đều là của . Muội nên tin lời đường mật của Cố Hoài An, nghĩ rằng thật lòng yêu , để làm hại và tỷ tỷ Nguyệt Nhi.”
Hoàng đế ca ca sững :
“Muội gì? Rốt cuộc đã xảy chuyện gì?”
Hừ, chẳng là uống trà xanh, giả vờ yếu đuối, ly gián quan hệ ? Ai mà biết diễn?
Tôi nghẹn ngào mở miệng:
“Vốn dĩ đang chờ phu quân trong tân phòng, nào ngờ cửa đã rằng hề yêu , cưới chỉ để chọc tức tỷ tỷ Nguyệt Nhi. Sau đó, tỷ tỷ Nguyệt Nhi liền xông , như phát điên mà cầm dao đâm . Phu quân hề phản kháng. Đến khi ngã xuống, tỷ tỷ Nguyệt Nhi còn giết ! May mắn là cung nhân kịp thời xông .”
Vừa , nức nở:
“Hoàng , hòa ly!”
Lúc , Cố Hoài An đã hôn mê bất tỉnh, còn Triệu Nguyệt Nhi thân dính đầy máu, trong tay vẫn cầm dao, trông chẳng khác nào một kẻ sát nhân.
Nàng Hoàng đế ca ca, ánh mắt đầy đau đớn tuyệt vọng, nghẹn ngào mở miệng:
“Hoàng thượng… , tin ?”
2.
“Bốp!”
Phu nhân Cố lao lên, giáng một cái tát thẳng mặt Triệu Nguyệt Nhi:
“Tiện nhân! Con và ngươi là thanh mai trúc mã, chính ngươi đã từ chối lời cầu hôn của nó!”
“Ngươi trèo cao, chúng cản, nhưng ngươi thể nhẫn tâm làm hại Hoài An như !”
Phu nhân Cố rống lên, dáng vẻ đầy oán hận, lấn át sự yếu đuối đáng thương trong ánh mắt vỡ vụn của Triệu Nguyệt Nhi.
Tôi thầm tán thưởng: Nhạc mẫu hụt, làm lắm!
Sắc mặt hoàng ngày càng khó coi, nhưng đôi mày nhíu nhẹ vẫn để lộ cảm xúc thật của — bắt đầu đau lòng vì Triệu Nguyệt Nhi .
Tôi lập tức ôm chầm lấy : “Hoàng , khó chịu quá…”
Sau đó, trực tiếp phun một ngụm máu lên .
“Nhuyễn Nhuyễn!”
Tôi lóc thảm thiết, vẻ mặt như thể tổn thương đến cùng cực: “Hoàng , xin hãy đưa về phủ công chúa!”
Hoàng đế và công chúa vốn xung đột lợi ích, hơn nữa hoàng luôn thương yêu . Nhìn của đau lòng đến mức thổ huyết, làm gì còn tâm trí mà quan tâm đến ai khác? Hắn lập tức bế lên, sải bước rời .
Triệu Nguyệt Nhi còn cầu cứu, nhưng đã phu nhân Cố ghì xuống đất mà tra hỏi.
Đến phủ công chúa.
Tôi giường, nước mắt lưng tròng hoàng : “Hoàng , hôm nay đã làm hoàng thất mất mặt .”
Hoàng xoa đầu , dịu dàng : “Ngốc , là của hoàng . Hoàng cứ nghĩ…”
Hắn cứ nghĩ Cố Hoài An và Triệu Nguyệt Nhi chỉ là bằng hữu bình thường. Dù những năm qua, Cố Hoài An vẫn luôn cư xử đúng mực, còn Triệu Nguyệt Nhi bày tỏ tình cảm tha thiết với .
Vì thế…
Hoàng đương nhiên cho rằng giữa bọn họ tư tình.
Tôi nghẹn ngào : “Hoàng , nhớ tổ mẫu, đến chùa Thiên Nguyệt.”
Tổ mẫu của chính là Hoàng Thái Hậu, cũng là ánh sáng dẫn đường và tín ngưỡng tuyệt đối của hoàng . Khi chào đời, phụ hoàng đã băng hà, lúc đó hoàng mới mười tuổi. Mẫu hậu vì quá đau buồn mà theo phụ hoàng.
Thế nhưng, gia tộc ngoại thích của mẫu hậu vô cùng quyền thế, các đại thần chấp chính đầy mưu đồ, chính Hoàng Thái Hậu đã xoay chuyển tình thế, bảo vệ ngôi vị của hoàng .
Đến khi hoàng trưởng thành, tổ mẫu lập tức trả quyền lực, lui về hậu cung chăm sóc con cháu, mà cháu chính là .
Sau lớn lên, tổ mẫu liền chuyển đến chùa Thiên Nguyệt, trừ đại sự thì về kinh.
Hoàng trầm ngâm : “Cũng , để A Sâm đưa .”
A Sâm, tên đầy đủ là Kỷ Sâm, là thống lĩnh cận vệ thân tín nhất của hoàng .
Tôi hoàng đang cố gắng kiềm chế cảm xúc. Trong chuyện , chỉ “đội nón xanh”, mà cũng . Tôi biết đã chuẩn xong ý chỉ phong hậu, dự định khi thành thân sẽ đưa đến phủ tể tướng.
Tôi dịu dàng : “Đa tạ hoàng . Hôm nay cũng đã mệt , mau về cung nghỉ ngơi . Để A Sâm ở phủ chờ .”
Hoàng thoáng xúc động, xoa đầu , như khi còn bé mà hứa hẹn: “Nhuyễn Nhuyễn yên tâm, hoàng nhất định sẽ cho một công đạo.”
“Đa tạ hoàng .” Tôi chống dậy, rơi nước mắt đầy bi thương, như thể đang kiềm chế cảm xúc mà nhịn nữa. Ai cũng thốt lên: Diễn xuất quá đỉnh! À , là Thật đáng thương!
Hoàng an ủi thêm một lúc mới rời .
Tôi lặng lẽ lau nước mắt, khóe môi khẽ nhếch.
Triệu Nguyệt Nhi, Cố Hoài An… Ta xem xem, khi hoàng biết mối “thâm tình” của các , các định thu dọn cục diện thế nào.
3.
“Công chúa.”
Một giọng trầm thấp đầy từ tính vang lên từ cửa.
Tôi chớp mắt qua—một nam nhân ngược sáng, vai rộng eo thon, chân dài thẳng tắp. Nhìn eo … biết thon bằng eo .
Ngước lên, đó là một khuôn mặt tuấn kém hoàng .
Lông mày sắc bén, mắt sáng, môi đỏ răng trắng. Giờ phút , đang chằm chằm .
Người chính là Kỷ Sâm.
“Công chúa nãy .” Kỷ Sâm cất giọng, chắc nịch khẳng định.
“Không, đang .” Tôi lập tức phủ nhận.
“Thần bách phát bách trúng, từng sai lầm.” Kỷ Sâm lạnh, giọng điệu đầy ẩn ý.
“Ngươi định bắn ?” Tôi đặt tay lên ngực, tỏ vẻ kinh hãi.
“Ý thần là… thần đôi mắt tinh tường.” Sắc mặt Kỷ Sâm khẽ cứng .
“Ngươi móc mắt tặng ?” Tôi tiếp tục hỏi.
Kỷ Sâm: Sao câu chuyện lệch hướng thế ?
Lệch hướng là điều đương nhiên! Tôi chính là “vua miệng lưỡi” mà!
Sau khoảnh khắc trầm mặc, Kỷ Sâm lên tiếng: “Thần hỏi công chúa khi nào khởi hành đến chùa Thiên Nguyệt.”
“Bây giờ luôn.” Tôi lập tức bò dậy.
“Cũng cần gấp như .” Kỷ Sâm trầm giọng , mang theo chút bất đắc dĩ xen lẫn cưng chiều.
“Không gấp thì thể hiện đau lòng tuyệt vọng? Sao cho bọn họ thời gian bịa chuyện về ?” Tôi hùng hồn đáp.
Trong nguyên tác, yêu Cố Hoài An sâu sắc, còn Kỷ Sâm dành tình cảm cho .
Chỉ là, luôn cảm thấy thân phận thấp kém, xứng với công chúa, nên từng bày tỏ với ai.
Sau khi chết, chỉ mỗi năm đều đến cúng bái.
So với tên phu quân , hơn nhiều.
Tác giả miêu tả về Kỷ Sâm nhiều, chỉ nhắc rằng thích ủ rượu hoa quế cho cô gái trong lòng, cơn mưa về phía đình viện xa xa, nơi nàng vui vẻ làm nũng.
Những chi tiết vụn vặt khiến nghĩ—nếu là công chúa, nhất định sẽ phát hiện từ lâu.
Thật trùng hợp, bây giờ chính là công chúa.
Từ nay về , tiểu thị vệ , lấy chắc !
Khả năng hành động của Kỷ Sâm vô cùng mạnh mẽ, nửa canh giờ , đã lên xe ngựa.
Đoàn hộ tống công chúa hoàng gia vô cùng hoành tráng, dân chúng hai bên đường đổ xem.
“Chẳng hôm nay là ngày công chúa thành thân ? Sao rời khỏi kinh thành?”
“Nghe chứ? Phủ Tướng quân thất lễ với công chúa, Tiểu tướng quân thực mới là một đôi với tiểu thư phủ Thừa tướng.”
“Còn đổ máu nữa! Tiểu thư Thừa tướng đâm Tiểu tướng quân, suýt nữa còn giết cả công chúa.”
“Lần công chúa thật sự đau lòng .”
“Còn gì nữa! Nghe công chúa coi tiểu thư Thừa tướng là tri kỷ, mà họ lén lút lưng công chúa, biết đã qua đến mức nào .”
“ , Hoàng thượng và tiểu thư Thừa tướng cũng quan hệ tầm thường…”
“Suỵt! Chuyện của hoàng gia, đừng nhiều, coi chừng rước họa thân.”
Tôi xe ngựa, áp tai vách xe, hứng thú lắng những lời bàn tán của dân chúng, khóe môi khẽ nhếch lên. Tôi xem thử, trong tình cảnh , sức mạnh của ‘Bạch Nguyệt Quang’ còn thể xoay chuyển tình thế .